Xung đột tôn giáo, phim ảnh khiêu dâm và các ảnh hưởng có hại cho mối quan hệ

0
234
phim ảnh khiêu dâm
Nguồn: pixabay / geralt

Nghiên cứu mới từ Đại học Brigham Young kiểm tra vai trò của việc sử dụng nội dung khiêu dâm, tự nhận thức bản thân (self-perceived) “nghiện” phim ảnh khiêu dâm, và tôn giáo với sự lo âu trong mối quan hệ. Các kết quả là bất ngờ, và xác nhận các nghiên cứu đang tiếp diễn, chỉ ra rằng ảnh hưởng của nội dung khiêu dâm lên các cá nhân rất phụ thuộc vào các niềm tin đạo đức và tôn giáo (vary based on moral and religious beliefs), và tự coi bản thân mình là kẻ nghiện ngập phim ảnh khiêu dâm thì gây nguy hiểm hơn nhiều hành vi sử dụng nội dung khiêu dâm thực sự.

Leonhardt, Willoughby, và Young-Petersen đã thực hiện khảo sát lớn với 686 người trưởng thành chưa lập gia đình, một nghiên cứu tiêu biểu tại một thời điểm (cross-sectional, có người dịch là nghiên cứu cắt ngang) sử dụng hệ thống MTurk. Họ đã xem xét ảnh hưởng của việc sử dụng nội dung khiêu dâm là gì – và niềm tin của ai đó là bản thân nghiện xem phim khiêu dâm – lên sự lo âu về mối quan hệ của cá nhân. Một phần chính của nghiên cứu là khám phá giả thuyết “Damaged Goods Hypothesis” (tạm dịch: Giả thuyết Hàng hóa đã bị Hư hỏng) trong bối cảnh liên quan đến việc sử dụng nội dung khiêu dâm. Damaged Goods Hypothesis là lý thuyết rằng một số người tự xem bản thân họ như là kém cỏi, vô đạo đức, hoặc hư hỏng, ô nhiễm, chuyện này thường xảy ra do kết quả của các hành vi tình dục hoặc sau khi trở thành nạn nhân của vụ cưỡng hiếp hoặc lạm dụng tình dục. Như là hệ quả của việc tự xem bản thân theo cách này, người “đã bị hư hỏng” tự tách biệt bản thân ra khỏi các hỗ trợ xã hội và tương tác cá nhân, những cái mà thực sự chống lại các nhận thức tiêu cực này về bản thân. Nó trở thành lời tiên tri đáng sợ, buồn, và vòng tròn của sự tự hoàn thành.

Sự lo âu về mối quan hệ dự đoán các mối quan hệ ít thỏa mãn, giống như một người chủ yếu làm cho các mối quan hệ thất bại bởi vì niềm tin rằng họ phải chịu số phận bi đát, và rằng người khác, sau cùng sẽ luôn luôn từ chối họ một khi biết được bí mật đen tối, giấu kín làm họ trở thành “sản phẩm hư hỏng”. Do sợ bị từ chối, nhiều người giấu việc sử dụng nội dung khiêu dâm trong bí mật, đặc biệt là khi họ theo tôn giáo, nhất là nếu họ thuộc cộng đồng hoặc có nền tảng Cơ Đốc giáo (especially Christian, communities or bacgrounds).

Nền tảng tôn giáo, bảo thủ làm con người ta đánh giá quá cao mức độ nguy hiểm và sự xấu hổ gắn với việc sử dụng nội dung khiêu dâm, và trải nghiệm nỗi buồn phiền lớn hơn liên quan đến việc sử dụng nội dung này, cái mà họ gán nhãn là “nghiện ngập”. Một nghiên cứu tại trường cao đẳng Cơ Đốc phát hiện 60 phần trăm nam giới Cơ Đốc tìm kiếm sự giúp đỡ cho các vấn đề liên quan đến phim khiêu dâm tự xem bản thân họ là đã nghiện phim khiêu dâm, mặc dù chỉ có 5 phần trăm trong số họ đáp ứng được bất kỳ tiêu chuẩn nào liên quan đến các rối loạn nghiện. Nghiên cứu gần đây phát hiện niềm tin của ai đó xem mình như người nghiện phim ảnh khiêu dâm sẽ dự đoán được bởi các giá trị tôn giáo, và không phải việc sử dụng phim ảnh khiêu dâm mà chính là niềm tin của người ta tự xem mình là nghiện mới dự đoán được các kết quả tiêu cực về cảm xúc, trong khi ấy việc thực sự sử dụng nội dung khiêu dâm thì lại không tiên đoán được.

Nghiên cứu của BYU phát hiện ra thêm các kết quả hỗ trợ cho ý tưởng là không phải việc sử dụng nội dung khiêu dâm, mà hơn thế chính niềm tin vào sự nghiện ngập phim ảnh khiêu dâm và mâu thuẫn với tôn giáo mới dự đoán các vấn đề liên-quan-đến-phim-ảnh-khiêu-dâm. Trong nghiên cứu này, họ tìm ra:

  • Nhận thức về nghiện phim ảnh khiêu dâm là quan trọng hơn việc thực sự xem phim ảnh khiêu dâm trong việc dự đoán nhiều kết quả, và mức độ của lòng tin tôn giáo là đặc biệt quan trọng trong việc dự đoán các kết quả tiêu cực từ việc sử dụng nội dung khiêu dâm. Điều hấp dẫn là đã có một số phê bình về kết quả của nghiên cứu này được xuất bản trực tuyến, đến từ những người ủng hộ ý tưởng nghiện phim ảnh khiêu dâm. Thật không may, những người này dường như không muốn hoặc không thể đối mặt với một phần của họ trong việc truyền bá một niềm tin nguy hiểm, gây hại.
  • Những người xem phim ảnh khiêu dâm không chắc có các trải nghiệm lo âu trong mối quan hệ về việc bản thân họ sử dụng nội dung khiêu dâm – nghĩa là, việc tự xem bản thân là “sản phẩm hư hỏng”, và rằng những người khác sẽ từ chối họ vì họ xem nội dung khiêu dâm – trừ khi cá nhân tự xem bản thân họ như là kẻ nghiện phim ảnh khiêu dâm. Vì thế tự xem mình như là người nghiện phim ảnh khiêu dâm là nguyên nhân gây hại, bằng cách dẫn dắt bạn tới cảm giác xấu hổ về bản thân và các hành vi tình dục của mình, nỗi sợ của việc bị từ chối và phán xét, và do đó cô lập bản thân hoặc kết thúc trong các mối quan hệ thất bại, nguyên nhân không phải là bởi bạn xem nội dung khiêu dâm, nhưng bởi sự sợ hãi của bạn rằng bạn bị phá hỏng và mất kiểm soát bởi nội dung khiêu dâm, và những người khác sẽ và chắc chắn từ chối bạn vì điều đó.

Trong một phân tích, các nhà nghiên cứu đã kiểm soát được ảnh hưởng của cả tôn giáo và sự tự nhận thức về việc nghiện ngập phim ảnh khiêu dâm, họ phát hiện ra rằng, với những người như vậy, việc tăng sử dụng nội dung khiêu dâm thực sự làm giảm lo âu của các mối quan hệ về nội dung khiêu dâm. Tại sao? Chúng ta có thể suy đoán, và những kết quả này có thể là giả mạo, như các tác giả cảnh báo chống lại việc diễn giải quá mức (over-interpreting) cho phát hiện này. Nhưng nó có thể là do việc tiếp xúc với nội dung khiêu dâm làm giảm sự sợ hãi về nó và niềm tin rằng nội dung khiêu dâm vốn là xấu. Nó cũng dạy cho người nào đấy rằng họ có thể quản lý được các cảm giác tình dục của bản thân.

Niềm tin về bản thân là người nghiện ngập phim ảnh khiêu dâm chiếm một phần lớn của mối liên kết giữa tôn giáo và các lo âu trong mối quan hệ về phim ảnh khiêu dâm. Mức độ tôn giáo dự đoán được khả năng người nào đấy tự xem mình như kẻ nghiện phim ảnh khiêu dâm, bất kể tần suất sử dụng phim ảnh khiêu dâm thực tế thế nào, điều đó hỗ trợ cho việc xây dựng lập luận cho rằng ý tưởng nghiện nội dung khiêu dâm là gắn liền phần nhiều với cảm xúc đạo đức và tôn giao về nội dung khiêu dâm, chứ không phải việc xem nội dung khiêu dâm thực tế. Nhưng trong nghiên cứu này, thậm chí những người theo tôn giáo không tự xem bản thân mình như người nghiện phim ảnh khiêu dâm vẫn có mối quan hệ lo âu cao hơn về nội dung khiêu dâm, trong khi những người không theo tôn giáo và không cảm thấy bản thân nghiện phim ảnh khiêu dâm không có bất kỳ trải nghiệm kết quả tiêu cực nào từ việc sử dụng phim khiêu dâm của họ.

Thông điệp chính mà bạn học được (take home message): Nếu bạn là người theo tôn giáo nào đấy, bạn có lẽ không nên xem phim ảnh khiêu dâm. Điều đó có khả năng dẫn bạn đến cảm giác mình là kẻ nghiện ngập, và sau đấy phát triển cảm xúc xấu hổ quanh định danh bản thân và hành vi sử dụng nội dung khiêu dâm của bạn. Sự xấu hổ và lo âu sẽ là nguyên nhân cho các rắc rối trong cuộc sống và mối quan hệ của bạn. Nhưng nội dung khiêu dâm không phải là “kích thích siêu cường” có thể ảnh hưởng đến tất cả mọi người và bất kỳ ai. Ảnh hưởng là rất biến thiên, tùy thuộc từng người, dựa trên những điều như tôn giáo của người đấy, lịch sử của việc xem phim ảnh khiêu dâm, lịch sử tình dục, và trải nghiệm trong các mối quan hệ.

Nếu bạn là người theo tôn giáo nào đó, và đã xem phim ảnh khiêu dâm, đã cảm thấy mình là kẻ nghiện ngập, và lo lắng về ảnh hưởng của phim ảnh khiêu dâm lên mối quan hệ, thì cách giải quyết vấn đề này không liên quan đến nội dung khiêu dâm hoặc ngừng xem nó. Tôn giáo rất hữu dụng trong cuộc sống của nhiều người, đem đến hòa bình, cảm giác có ý nghĩa và gắn bó cộng đồng. Nhưng không may, hầu hết các tôn giáo không tốt khi đề cập đến chủ đề tình dục, đặc biệt là trong thế giới hiện đại, nơi nội dung khiêu dâm chỉ cần một click để tiếp cận. Thay vì thế, chiến lược điều trị tốt nhất liên quan đến việc giảm bớt sự xấu hổ và tự nghi ngờ, giúp bạn thay đổi hành vi như việc chống lại cá tính của chính mình, gia tăng cảm giác tự chủ cá thân, kiểm tra niềm tin của bạn về tình dục và phim ảnh khiêu dâm, và học cách thương lượng, chấp nhận tình dục bên trong bản thân bạn và các mối quan hệ của bạn. Xem xét kỹ lưỡng vấn đề xấu hổ, không phải nội dung khiêu dâm.

Phụ lục. Với sự quan tâm đến tính minh bạch và công nhận rằng các nhà nghiên cứu luôn biết rõ nhất nghiên cứu của họ, tôi đã thêm phần văn bản bên dưới được trích từ email của bác sĩ Brian Willoughby, một trong các tác giả của nghiên cứu. Tôi đã liên lạc với anh ấy để xem lại bài này. Tôi nghĩ điều quan trọng là luôn lắng nghe các nhà nghiên cứu hơn là phát triển và nuôi dưỡng ý kiến của riêng mình…Bác sĩ Willoughtby gợi ý một số giải thích tinh tế của các kết quả, và tôi khâm phục trí tuệ của anh ấy:

“Tôi rất vui khi cho bạn biết một số suy nghĩ/phản hồi. Đầu tiên, đúng, tôi nghĩ rằng có đủ bằng chứng để cho rằng về cơ bản, các hiệu ứng tiêu cực là yếu [của việc xem phim ảnh khiêu dâm] với người dùng trung bình. Tất cả các phân tích-meta theo hiểu biết của tôi cho thấy các hiệu ứng tiêu cực và các hiệu ứng đó (bao gồm cả một số nghiên cứu theo chiều dọc gần đây) dường như khá nhất quán với tôi. Tất nhiên, với các số liệu thống kê kiểu “population-based”, điều đó không có nghĩa là mọi cá nhân hoặc cặp đôi sẽ trải nghiệm hiệu ứng tiêu cực (và tôi nghĩ 90% mọi người bình luận về chủ đề này bỏ lỡ điều cần chú ý về các hiệu ứng này là gì). Như tôi đã đề cập với bạn, tôi cũng nghĩ rằng những người điều hành quan trọng trong công việc liên quan (giới tính, tôn giáo, vân vân) thay đổi (giảm bớt hoặc phóng đại) những ảnh hưởng đó.

> Liên quan đến bài viết của bạn, trong khi tôi nghĩ, nói chung bạn đã thực hiện tốt việc báo cáo các kết quả của nghiên cứu, tôi nghĩ kết luận của bạn có một chút sai lầm (off base). Tôi cho rằng có hai điểm mà tôi nghĩ điều này xảy ra. Đầu tiên, tôi nghĩ rằng bạn đã đẩy quá xa trong phần đề cập đến các phát hiện về đức tin. Thay vì lưu ý rằng tôn giáo là một trong các yếu tố có thể góp phần vào sự gia tăng nhận thức về nghiện ngập, bài viết của bạn cho rằng nó là yếu tố duy nhất (và đây là cái chủ yếu được rút ra mà tôi thấy mọi người nói trên truyền thông). Thứ hai, tôi nghĩ bạn đã mất cái nhìn rằng biến kết quả của chúng tôi chỉ là lo lắng đơn giản về thảo luận hoặc tiết lộ việc sử dụng nội dung khiêu dâm với người khác (khó có thể là chỉ số mạnh của trạng thái thân tâm an lạc tổng thể hoặc chức năng). Tôi nhận thấy rằng bạn đã bắt đầu khái quát vào quãng chừng ở giữa bài viết, làm cho người đọc có ấn tượng rằng chúng tôi nghiên cứu chỉ số thân tâm an lạc khi nói đến việc sử dụng nội dung khiêu dâm. Tôi có lo lắng khi nói chuyện với mọi người về phim ảnh khiêu dâm không có nghĩa là phim ảnh khiêu dâm có ảnh hưởng đến trầm cảm, sự hài lòng của cặp đôi hoặc bất cứ chỉ số có ý nghĩa nào của trạng thái thân tâm an lạc.

> Lấy ví dụ, bạn đã nói, “Nghiên cứu của BYU phát hiện ra thêm các kết quả hỗ trợ cho ý tưởng là không phải việc sử dụng nội dung khiêu dâm, mà hơn thế chính niềm tin vào sự nghiện ngập phim ảnh khiêu dâm và mâu thuẫn với tôn giáo mới dự đoán các vấn đề liên-quan-đến-phim-ảnh-khiêu-dâm.” Câu này minh họa cho cả hai điểm trên của tôi. Đầu tiên, bạn đã lưu ý là không phải sử dụng nội dung khiêu dâm mà chính tôn giáo và nhận thức về sự nghiện ngập là nguyên nhân cho “các vấn đề”. Dầu vậy, nghiên cứu thực sự phát hiện ra là, sử dụng nội dung khiêu dâm trong bản thân việc này cũng là một dự báo đáng kể cho việc nhận thức về nghiện ngập cùng với đức tin. Vì vậy nếu tôn giáo là nguyên nhân gây ra lo âu và nhận thức tiêu cực (điều mà bạn gọi là “các vấn đề”), thì việc sử dụng nội dung khiêu dâm cũng vậy (độc lập với đức tin). Điều thứ hai, việc sử dụng thuật ngữ “các vấn đề liên quan-đến phim ảnh khiêu dâm” sẽ đánh lừa (thậm chí là vô tình) hầu hết người đọc vào suy nghĩ chúng tôi đánh giá trạng thái thân tâm an lạc liên quan đến việc sử dụng nội dung khiêu dâm. Buồn là, rất ít người sẽ đọc nghiên cứu gốc và việc sử dụng thuật ngữ như “các kết quả tiêu cực” hoặc “các vấn đề” tôi nghĩ sẽ làm người đọc có ấn tượng sai.

> Sau đấy, bạn có lưu ý trong bài là: “Trong một phân tích, các nhà nghiên cứu đã kiểm soát được ảnh hưởng của cả tôn giáo và sự tự nhận thức về việc nghiện ngập phim ảnh khiêu dâm, họ phát hiện ra rằng, với những người như vậy, việc tăng sử dụng nội dung khiêu dâm thực sự làm giảm lo âu của các mối quan hệ về nội dung khiêu dâm.” Một lần nữa, điều này là chính xác, nhưng bạn đã không lưu ý là phát hiện này chỉ đúng trong mô hình đầy đủ nơi sử dụng phim ảnh khiêu dâm dự đoán nhận thức về sự nghiện ngập và gia tăng lo âu. Lý do bạn đề xuất cho phát hiện này tôi nghĩ có thể đúng cho một số người, nhưng rõ ràng là có một điều gì đó khác cũng đang xảy ra (theo ý kiến của tôi, tôi nghĩ phân tích của chúng tôi giống như là thực hiện một chút tách biệt giữa những người sử dụng một cách ép buộc và những người không như vậy). Điều quan trọng nhất, có rất nhiều sự phức tạp ở đây và tôi nghĩ điều hầu hết mọi người rút ra từ bài viết của bạn là, “cái này đơn giản là người theo tôn giáo tạo ra rắc rối của riêng họ”, điều mà tôi không nghĩ rằng nghiên cứu của chúng tôi gợi ý.”

(Dịch từ bài viết Religious Conflict Makes Porn Bad for Relationships – Tác giả: David J Ley Ph.D – Website: Psychology Today)

Lời bàn: Giờ thì mình lại nhớ lại câu nói của thầy mình, nên đọc các nghiên cứu gốc. Cái này là bằng chứng rất rõ cho thấy, chúng ta sẽ nhìn nghiên cứu gốc theo ý hướng mà chúng ta nghiêng về và cố gắng diễn dịch nó theo ý đó. Việc đọc các bài báo về nghiên cứu gốc có thể không phải là điều tệ nhưng như chúng ta đã thấy nó có thể bóp méo thông tin của nghiên cứu gốc nhiều đến thế nào.